Trong thế giới của các bậc cha mẹ hiện đại, có lẽ không có cuộc tranh cãi nào dai dẳng và gây nhiều lo âu hơn câu chuyện về "thời gian sử dụng thiết bị điện tử" (screen time). Tivi, điện thoại, máy tính bảng - chúng vừa là những cánh cửa diệu kỳ mở ra thế giới, vừa là những chiếc hộp Pandora chứa đầy rủi ro. Chúng ta bị vây quanh bởi vô số lời khuyên, thường là trái ngược nhau. Một bên là những lời cảnh báo đanh thép từ các chuyên gia: "Tuyệt đối không cho trẻ dưới 2 tuổi tiếp xúc màn hình!", hay những lời khuyên từ các triệu phú công nghệ: "Con tôi đến 14 tuổi mới được dùng điện thoại."
Nhưng rồi, chúng ta đối mặt với thực tế. Một thực tế nơi ông bà cần một "bảo bối" để dụ cháu ăn hết bát cơm. Nơi cha mẹ, sau một ngày dài kiệt sức, chỉ ao ước 5 phút yên tĩnh để trả lời một email quan trọng. Và thế là, chiếc điện thoại được trao đi, kênh hoạt hình được bật lên. Nó hiệu quả một cách tức thì. Đứa trẻ nín khóc, ngồi im, và người lớn có được khoảnh khắc bình yên quý giá. Nhưng rồi, một vòng luẩn quẩn bắt đầu.
Từ 5 phút thành 15 phút, rồi thành một tiếng. Đứa trẻ ngủ dậy việc đầu tiên là đòi xem tivi. Bất cứ lúc nào rảnh rỗi là đòi điện thoại. Sự hứng thú với việc chạy nhảy ngoài trời, với những trang sách hay những khối lego bỗng nhiên phai nhạt. Thay vào đó là khả năng bắt chước đáng kinh ngạc những câu nói thô tục, những hành vi không phù hợp, những "trend" nhảm nhí trên mạng xã hội. Khi cha mẹ nhận ra vấn đề, mọi thứ dường như đã muộn. Việc ngăn cản quyết liệt chỉ dẫn đến những cơn thịnh nộ dữ dội, những hành vi mất kiểm soát, và một bức tường vô hình được dựng lên giữa cha mẹ và con cái.
Khi có con nhỏ, tôi cũng đã từng chìm trong mớ bòng bong này
NỘI DUNG ĐỘC QUYỀN! Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để mở khóa bài viết này ngay lập tức với chỉ 250,000 tín dụng.